A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Mình đã học được cách cho đi

Tâm bạn như thế nào, vạn vật sẽ như thế ấy

Mình đã học được cách cho đi

Tuần trước bản thân mình thật may mắn có cơ hội được tham gia phụng sự lớp Thiền 5dayswithMe khoá 10 và buổi chia sẻ trong cộng đồng Sketchnote. Mình không nghĩ ra là mình sẽ nói được gì với mọi người, lỡ mình có nói sai gì đó thì sao, cái lỡ đó cũng đã lấy đi biết bao cơ hội của mình để mình dần hoàn thiện bản thân hơn. Vì nếu không chia sẻ, không nói, mình sẽ không biết mình đang thiếu sót chỗ nào mà tự sửa mình. Dù ít dù nhiều, mình cũng đã cho bản thân cơ hội mạnh dạn bước qua thêm một nỗi sợ hãi nữa rồi.

 

 

Trong cuộc sống hằng ngày, mình nghĩ rằng cứ cho đi đi, rồi sẽ được nhận lại nhiều hơn thế, không từ cái này thì cũng từ cái khác. Điều đó làm cho mình làm gì cũng vì tư lợi bản thân trước, bản thân không có lợi mình có thể không làm or dù có làm thì cũng hỏi bản thân sao mình phải làm việc này. Điều đó càng làm căng thẳng hơn cuộc sống trong chính nội tâm mình. Mọi thứ là từ tâm mình, không do ai cả. Rồi những giây phút thiền đưa mình về sự tĩnh lặng, trong sự tĩnh lặng ấy đã có lúc rối rắm đầy suy nghĩ. Ngồi 1 chỗ, có mình với mình, mà đã đầy suy nghĩ, huống gì ra ngoài cuộc sống luôn biến đổi không ngừng, hiểu tại sao mình lại tự làm khổ mình. Đến với cuộc đời là khổ, để trả những quả đã có và gieo những nhân mới, nhưng tự mình bám chấp vào cái khổ còn làm mình khổ thêm. Nhưng chính nhờ những giây phút tĩnh lặng đó ,mình chấp nhận mọi thứ đến và đi một cách nhẹ nhàng, đó là vô thường. Rồi từ từ yêu thương nó, không ghét bỏ, không lẫn tránh nó, đó là vô ngã. Việc thiện nhỏ nhất cũng phải làm, việc ác nhỏ nhất cũng phải tránh, thân khẩu ý theo mình trong luân hồi, đó là nhân quả.

 

 

Nhờ thiền mình đã không lẫn tránh để cho mình cơ hội được lớn lên, nỗi sợ là không có thiệt. Mình tham gia phụng sự, ban đầu với đầy căng thẳng mình sẽ chuẩn bị gì, nói gì trong đó. Rồi lại hít thở tĩnh lặng, không sao cả ,cái gì đến sẽ đến, cái gì đi sẽ đi, mình cứ chia sẻ hết mình, với cái bài học mà mình học được ,mình trải qua, có gì nói đó. Mọi thứ đến rất tự nhiên theo cái cách dù mình có tưởng tượng abcxyz cũng không ra, cái mình tưởng tượng đó cũng làm bám chấp cho nó là như thế đó. Cứ tự nhiên, hồn nhiên rồi em sẽ bình yên hihi (hồn nhiên là 1 bài học mà mình đã học được khi tham gia các buổi chia sẻ của Cấy Nền gần đây). Và thật bất ngờ cái mình nhận lại còn hơn cái mình cho đi, cho đi không vụ lợi, không mong cầu. Với mình đó là khả năng diễn đạt được tốt hơn, được kết nối với mọi ngừoi tốt hơn. Mình được học lại tất cả bài học 1 lần nữa chân thật nhất, như nhắc lại để bản thân tinh tấn hơn. Tất cả những gì mà các anh chị và các bạn trong lớp chia sẻ, mình lại thấy mình ở trong đó, có những cái mình chưa thấy nhưng rồi mình sẽ thấy, lời vũ trụ nhắc nhở mình đây. Học cách khiêm nhường, bao dung, giản dị, không mong cầu, không phán xét. Luật nhân quả, luật vô thường, luật vô ngã… được nhắc lại và mình vỡ oà ra, à mình đã sống thật vô minh. Mọi thứ đến là bài học. Mỗi một người đến là vị thầy của mình, nhìn đâu cũng là thầy, và mình là học trò.

 

 

Sông sâu tĩnh lặng

Lúa chín cúi đầu

Mình biết ơn chị Hồng, các anh chị và các bạn trong khoá 10, cộng đồng Sketchnote, biét ơn vũ trụ mà mình có cơ hội được phụng sự, được cho đi cái mình có sẵn và còn làm giàu thêm nữa. Mình chấp nhận cả mình và mọi thứ vốn như thế, mở lòng với tình yêu thương vô điều kiện, thì ở đâu, lòng cũng sẽ nở hoa. Vạn vật cũng nở hoa.

Thank you I love you 🌻❤️❤️


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bobo's Story